Có những cuộc đời không biết đi về đâu… Có những con người không biết được ngày mai sẽ ra sao… Nhưng có những con đường để tìm lại niềm tin…
Và có những con người mang trong mình căn bệnh thế kỉ HIV mà chẳng một lời chia sẻ, yêu thương. Họ đã không biết phải làm thế nào để vượt qua khi đã rơi vào con đường đó…họ biết mình đau…hay chỉ đơn giản như họ chưa từng biết đến… Phải chăng những số phận ấy sẽ gục ngã trước cuộc đời đầy giông tố hay sẽ vươn lên để tìm thấy ánh bình minh của ngày mai…
Cái cảm giác bị người đời xa lánh, kì thị…rất đau đớn. Vậy họ phải làm sao khi không thể thay đổi được điều gì… Ngay cả chính bản thân mình khi nghe nói đến những người có H cũng cảm thấy sợ và kì thị họ… Nhưng khi nhìn lại tất cả…khi đặt mình vào hoàn cảnh của họ, tôi mới hiểu một điều rằng…chẳng có ai muốn mình sa ngã…mỗi người có một hoàn cảnh riêng… Và đằng sau đó có thể là một câu chuyện dài đầy nước mắt…hay những nỗi đau mà họ cố giấu để rồi…trượt dài trên con đường của sự tuyệt vọng…
Khi mang trong mình căn bệnh ấy nhiều người đã không dám đối mặt với thực tại, mà chọn cho mình một lối thoát tiêu cực. Họ bỏ mặc cuộc đời mình không nghĩ đến…họ biết mình đau…họ hụt hẫng…nhưng họ không đủ can đảm để vượt qua…họ sợ mọi người bỏ rơi, xa lánh…nên họ đã sống không biết đến ngày mai…để rồi khi tất cả kết thúc…sau những cuộc chơi thâu đêm…sau những tiếng cười nghiệt ngã…những gì mà họ nhận được có phải chăng chỉ là sự đau đớn…sự cô đơn… Nhưng ở đâu đấy vẫn còn đó những con người tràn đầy nhựa sống, với nghị lực phi thường để vượt qua bóng tối nghiệt ngã của cuộc đời…và vươn lên tìm lấy sự sống cho riêng mình… Tôi cảm thấy khâm phục những mảnh đời ấy. Họ vẫn biết rằng có rất nhiều người sẽ xa lánh, kì thị họ…nhưng họ vẫn còn niềm tin vào cuộc đời…để vươt qua sau vấp ngã… Phải chăng những con người ấy đáng để cho mọi người chia sẽ, đồng cảm, dành tình thương và tình cảm chân thành nhất giúp họ có động lực…có niềm tin để vượt qua nỗi đau của số phận…
Hãy có lòng nhân ái, bởi vì bất kì ai bạn gặp điều đang chiến đấu gian khổ hơn bạn. Khi rơi vào hoàn cảnh đó, người ta cần hơn lúc nào hết tình thương yêu giữa người và người, đó chính là sức mạnh giúp người ta chiến thắng ốm đau bệnh tật hoặc đứng dậy sau vấp ngã của cuộc sống… Như tấm gương của bà Bùi Thị Đông, nỗi đau của người mẹ mất con vì nhiễm H và bị chính chồng mình phản bội… Từ tận cùng đau khổ, người phụ nữ ấy trở thành niềm an ủi cho biết bao số phận khác. Bà đã không ngần ngại chia sẻ với những người có H để vượt qua bóng tối của số phận và làm lại cuộc đời. Tấm lòng của bà đã trở thành chỗ dựa cho những người có H và thân nhân của họ.
Chính vì vậy, đừng che giấu tình yêu và sự dịu dàng của mình cho đến khi bạn lìa đời. Hãy làm cho cuộc đời bạn tràn đầy sự ngọt ngào. Hãy nói những lời thân thương khi bạn còn nghe được và tim bạn còn rung động. Hãy đồng cảm và chia sẻ với những số phận bất hạnh, với những con người mang trong mình căn bệnh thế kỉ HIV. Đừng nên xa lánh, kì thị bởi lẽ trong cuộc sống, ai cũng có thể có những bước chân lạc lối nhưng quay đầu là bờ. Người ta nói có niềm tin là có thể chiến thắng mọi khó khăn… Hãy giúp họ vượt qua nghịch cảnh của cuộc đời đừng để một ai bỏ cuộc mà phải có niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống này, đưa họ trở về hòa nhập với cộng đồng người… Và để sống vì tương lai ngày mai!…
TRẦN NHƯ NGỌC
Bài dự thi  “Chia sẻ yêu thương với người có  H”
Theo http://www.thanhdoan.hochiminhcity.gov.vn