Chuyến lưu diễn tại Thái Lan cùng với Đội văn nghệ xung kích CKT trong khuôn khổ Liên hoan Văn hóa Dân gian Quốc tế Surin lần 8 (8th Surin International Folklore Festival – SIFF) là một kỉ niệm khó quên đối với tôi và với cả những người tham dự.

Mười ngày ngắn ngủi ở nước bạn Thái Lan đã đủ để lại trong tôi nhiều xao xuyến. Đó là buổi diễu hành của các nước thật lộng lẫy mà gần gũi, là những âm thanh, giai điệu đậm chất dân tộc của bạn bè quốc tế. Làm sao quên được những nụ cười, những vũ điệu làm say đắm lòng người của những cô gái Thái, của nền văn hóa đậm chất Á đông gắn liền với chùa chiền. Hay hình ảnh đoàn Bangladesh sắc sảo, đậm hồn dân tộc và lòng tự hào chủ quyền sâu sắc, đoàn Trung Quốc thật tươi trẻ với trống, lụa, tranh thêu, … các chàng trai Ấn Độ phục trang đầy màu sắc, những cô gái Myanmar bình dị và hiền hoà. Là tà áo dài Việt kín đáo mà quyến rũ làm mê đắm lòng người…
SIFF mở ra trong tôi những ngày thật khác. 
Là sự hãnh diện khi mỗi ngày được khoác lên mình chiếc áo dài, khăn đóng Việt Nam, gởi đến bạn bè các nước những lời hát, điệu múa mang đậm niềm tự hào dân tộc.
Là những ngày rôm rả tập múa, hát giữa hành lang khách sạn.
Là những bữa ăn vội, những giây phút hồi hộp trước giờ diễn.
Những cái ôm vội sau sân khấu…
…hay những nỗi buồn không thành tên khi thông điệp của bài diễn không được truyền tải thành công như mong đợi.
Là sự ngưỡng mộ khi được tận mắt xem những điệu múa tài tình của bạn bè năm châu.
Là niềm tự hào khi nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng phấp phới tung bay giữa miền đất lạ.
Nỗi vui sướng khi hai tiếng Việt Nam được thốt lên cho giải thưởng “Phần trình diễn sáng tạo nhất”.
SIFF mang đến trong tôi những trải nghiệm thật mới mẻ. 

Đất nước Thái Lan vô cùng hiếu khách mà lần đầu tôi được đặt chân đến.
Chiếc xe buýt nhỏ màu hồng đưa chúng tôi rong ruổi khắp thị trấn, cố nhìn ngắm và thu gọn những hình ảnh thân thuộc vào trí nhớ.
Là những đêm diễn đói meo mắt híp lại nhưng vẫn í ới kéo nhau đi ăn khuya.
Những buổi họp đội đến giữa đêm, căng thẳng mà thân tình.
Là những hờn dỗi vụn vặt, những giọt nước mắt lặng thầm mà chỉ người trong cuộc mới hiểu.
Là cái chân đau, cái đầu âm ấm, những lời hỏi thăm, sự quan tâm và viên thuốc uống vội mong chóng khỏe để chuẩn bị cho đêm diễn…
SIFF để lại trong tôi nhiều dư vị ấm áp.
Một cô bạn nhỏ người Bangladesh vì quá yêu mến chiếc áo dài mà nhiều lần tìm gặp chúng tôi để xin chiếc áo làm kỉ niệm.
Những nụ cười Surin ấm áp và nồng hậu dễ dàng bắt gặp đâu đó trên đường phố.
Chiếc vòng hoa, cái vẫy tay, cúi chào đầy thân tình của người dân địa phương khi chúng tôi diễu hành qua những con phố.
Những bạn tình nguyện viên vô cùng nhiệt tình luôn sát cánh bên chúng tôi dù sớm hay muộn, lo lắng cho mọi người từ ly nước đến bữa ăn. Cả đến chiếc bánh kem nhỏ mừng sinh nhật xa xứ cho một thành viên trong đoàn. Những dáng vóc bé nhỏ loay hoay quét dọn sân khấu sau phần trình diễn của đoàn Việt Nam đã tiễn mọi người lên đến tận phòng sau mỗi đêm diễn…

Tôi sẽ để lại đâu đó ở thị trấn nhỏ bé Surin những giận hờn, hiểu lầm, trách móc, những sai sót, yếu kém trong những phần trình diễn. Và mang về Sài Gòn những tình cảm nồng hậu của người Thái, những nét văn hóa đặc trưng của bạn bè các nước và cả sự quan tâm thầm lặng mà chúng tôi dành cho nhau. Hơn cả một chuyến đi, SIFF là một điểm hẹn văn hoá mà mỗi người trong đó đều thực hiện một sứ mệnh. Sứ mệnh của chúng tôi là mang lại hình ảnh đẹp về đất nước, con người Việt Nam, về sinh viên Nhân Văn trẻ trung và sâu sắc. Sứ mệnh của chúng tôi còn là việc không ngừng rèn luyện, phấn đấu để những màn trình diễn của mùa sau càng chuyên nghiệp, hấp dẫn hơn…

Nhớ lần các nước cùng đến tham quan một ngôi chùa, khi phát biểu suy nghĩ của mình về chuyến đi, có đoàn đã chia sẻ rằng: “Tôi không thấy nhớ nhà vì các bạn tạo cho tôi cảm giác như đang ở nhà”. Thật vậy, Surin đã đón chúng tôi bằng những nụ cười và chia tay chúng tôi bằng những cái ôm thật ấm áp. Cảm ơn SIFF đã mang đến cho chúng tôi một cơ hội tốt để hiểu người, hiểu mình và hiểu nhau hơn…

TRẦN NGỌC THỊNH