Tri ân những chiến sĩ trên mặt trận văn hóa

(Suctrenhanvan) - Nhà giáo không phải là người nhồi nhét kiến thức mà đó là công việc của người khơi dậy ngọn lửa cho tâm hồn.

198

Mỗi năm cứ đến ngày này, trong tôi trào dâng một cảm xúc khó tả. Lúc đầu, tôi nghĩ đó chỉ là nỗi nhớ trường, nhớ thầy cô và bạn bè, nhưng sau những mùa tri ân ấm áp và thấm đượm nghĩa tình nguồn cội đó, tôi nhận ra: đây còn là ngày để ngồi và cảm nhận lại những điều mà bản thân đã trải qua trong những năm tháng học trò trước đây và cả thời sinh viên tôi đang tận hưởng với vô vàn điều suy tưởng thú vị.

Đó có thể là nỗi nhớ về một mái trường cổ kính nằm lặng lẽ bên tuyến đường Thống Nhất hướng đến nhà thờ – nơi mà tôi có những trải nghiệm đầu đời khi chập chững bước vào con đường học vấn. Tôi nhớ những người thầy, người cô tận tuỵ và ân cần, bác bảo vệ với phong thái khoan thai thuở ấy, nhớ cả một không gian tràn ngập sắc đỏ của hoa phượng vĩ mỗi dịp hè về. Đó là những năm tháng mà tôi không thể nào quên, những tình cảm bạn bè nảy nở cũng từ ngôi trường đó – vâng, ngôi trường TH Bàu Sen của tôi.

Cấp 2, tôi may mắn khi được học trong hai ngôi trường với biết bao kỉ niệm, đó là những buổi chiều học với vô số đồ ăn trong hộc bàn, với những lần lén lút đổi chỗ để ngồi cùng nhau, là những buổi tập thể dục cháy nắng, những trò chơi mà tới giờ: khi nghĩ tới: tôi vẫn còn cảm thấy “sợ” bởi độ “mạo hiểm” và “li kì” của nó. Tôi đã từng học tại trường THCS Huỳnh Khương Ninh và THCS Nguyễn Thái Bình – TP. Vũng Tàu.

Cấp 3 – khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời học sinh của tôi, tôi đậu vào trường THPT Đinh Tiên Hoàng – ngôi trường mà sau này nhớ lại, tôi tự hỏi vì sao mình lại chọn nơi này để gắn bó, và câu trả lời chỉ đơn giản: “Nơi đó là nhà”. Tôi trải qua ba năm tại ngôi trường này với biết bao cảm xúc, chính từ đó mà những suy nghĩ và hành động trở nên người lớn hơn. Học kì II – năm lớp 10, tôi bị xếp hạnh kiểm trung bình vì mang điện thoại tới trường trong buổi học cuối cùng, tôi bị mất danh hiệu “Học sinh giỏi”, trong khi lớp tôi chỉ mình tôi được danh hiệu đó, sự việc này đã khiến tôi buồn rất nhiều trong khoảng thời gian sau đó, nhưng sau này: khi nhớ lại: tôi cảm thấy đó là sự việc đã giúp tôi rèn luyện tinh thần vững vàng hơn trong con người, dám chấp nhận và đứng lên. Đến giờ tôi vẫn còn nhớ như im những giọt nước mắt của hai cô trò tôi khi rời khỏi phòng hiệu phó sau buổi kỉ luật, tôi thầm cảm ơn cô Thế Ngọc – chủ nhiệm lớp vì đã không trách mắng tôi, ngược lại còn thấu hiểu và luôn bên cạnh tôi trong thời điểm khó khăn đó. Năm 11, tôi may mắn được gặp những thầy cô tâm lí và nhiệt tâm trong sự nghiệp trồng người, đó là những tiết toán đầy sinh động và những nhận xét trong bài kiểm tra mà tôi không bao giờ quên: “củ chuối”, “linh ta linh tinh”, … của cô Phương Anh; những bài kiểm tra thường xuyên, “bất chấp” của thầy Tạo, lớp chúng tôi thuộc đến nỗi mà khi vào phòng thi tự nhiên chữ ở đâu chạy ra giấy một cách thần kì, … nhưng có lẽ người để lại cho tôi nhiều ấn tượng nhất, đó là cô giáo chủ nhiệm của tôi – người bạn lớn luôn đồng hành cùng tôi trong mọi việc, từ học tập đến cuộc sống, cho đến bây giờ tôi vẫn chưa có cơ hội để nói với cô: “Em cảm ơn cô, vì cô mà em có thể mạnh mẽ hơn trong con người và chính chắn hơn trong bản lĩnh. Em tự hào vì được là học trò nhỏ của cô – Cô Nguyễn Thị Kiều Giang”.

Khung cảnh buổi lễ chào cờ trường THPT Đinh Tiên Hoàng, TP. Vũng Tàu.

Năm học cuối cùng trôi qua thật nhanh với những tiết học căng thẳng, từ toán, lí, hoá, sinh cho đến văn, sử, địa, … Ai trong chúng tôi lúc đó cũng có một suy nghĩ: “Mong cho mau ra nhanh đi, học vậy thì quỵ mất”. Đến khi ra trường, chúng tôi lại trao cho nhau những câu than thở – mà tôi nghĩ, ai cũng đã từng hoặc sẽ có trong đời: “Mình hết là học sinh rồi sao?”. Câu nói nghe có vẻ bình thường nhưng nó có sức ám ảnh ghê gớm, phải rồi: Từ nay sẽ chẳng còn cơ hội để ngồi càm ràm vì môn học quá chán, quá dài hay không còn cảm giác ngồi bên khung cửa sổ vào những ngày mưa, quơ tay chộp lấy những hạt nước tinh khôi của tạo hoá và quệt vào mặt đứa ngồi bên cạnh. Lúc đó, ai trong chúng tôi cũng đều như vậy – kiểu như “mất cả một khoảng trời tuổi thơ”.

Tôi thầm cảm ơn những thầy cô đã góp phần làm nên con người, đạo đức và tri thức trong chúng tôi – những công dân được đào tạo, rèn luyện qua mặt trận văn hoá bởi những “chiến sĩ văn hoá”. Tự nhiên lúc này tôi nhớ đến câu nói của Gôlôbôlin: “Nếu người kỹ sư vui mừng nhìn thấy cây cầu mà mình vừa mới xây xong, người nông dân mỉm cười nhìn đồng lúa mình vừa mới trồng, thì người giáo viên vui sướng khi nhìn thấy học sinh đang trưởng thành, lớn lên”.

Thời học sinh kết thúc như vậy, tôi bước vào giảng đường đại học. Tuy không sâu sát như các thầy cô trước đây mà tôi học nhưng các thầy cô của ngôi trường với gần 60 năm hình thành và phát triển – trường ĐH KHXH&NV – ĐHQG-HCM đã truyền cho chúng tôi những kiến thức mà chúng tôi chưa có được từ các cấp dưới, chúng tôi càng tự hào hơn khi mình đang là những người giữ gìn và phát huy văn hoá dân tộc, thể hiện tinh thần, bản lĩnh và sức sống của một người trẻ: dám nghĩ, dám làm, dánh nhận thách thức và thử sức. Môi trường Văn khoa nói chung và khoa Văn nói riêng đã tạo cho tôi những cảm hứng lớn lao mà tôi luôn mơ ước có được khi bước vào giảng đường đại học, tuy vậy cũng không thể tránh khỏi những lúc nản lòng và bỏ ngỡ – nhưng: không vì thế mà tôi từ bỏ, bởi vì: “Nhà giáo không phải là người nhồi nhét kiến thức mà đó là công việc của người khơi dậy ngọn lửa cho tâm hồn” (Uyliam Bato Dit).

Một mùa tri ân nữa lại về. Cảm ơn những chiến sĩ trên mặt trận văn hoá – người giáo viên nhân dân.

Vũ Nam Thái